Tôi Là Tùng - Tùng's Blog

Nơi tôi chia sẽ về con người tôi

I’m so tired

Công việc thì như núi, mà làm thì éo có cái gì ra hồn, cho thấy sự vô dụng đáng kinh ngạc của mình.
Vô dụng vậy thì lấy tư cách gì đi nói ai. Tốt nhất là câm mồm lại và làm gì đó đi.

Mỗi lần vào nhìn bạn bè ok hết, mình thì vẫn đang đeo đuổi những thứ vẫn còn đang mơ hồ và chưa biết rõ phía trước là cái gì. Tại sao mình lại khổ vậy trong khi mình đáng lẽ ra có thể thoải mái, ngày đi làm, tối đi chơi, sống cuộc sống của một con người bình thường như bao người khác, cần gì phải theo đuổi những thứ xa vời. Đã vậy còn kéo người khác theo mình.

Có câu: Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Vậy mà mấy năm qua mình lại học được sự vô dụng, ích kỷ, suy nghĩ tiêu cực, …

Họ nói nếu bạn có khả năng, bạn có mục tiêu thì cái duy nhất bạn thiếu ko phải là tiền mà là sự cố gắng, kiên trì không ngừng nghỉ thì khó khăn mấy cũng vượt qua, thành công rồi cũng sẽ đến, nhưng nào ngờ khó khăn đâu chỉ đến từ mỗi công việc, nó còn đến từ gia đình, người thân, bạn bè, mối quan hệ xã hội. Nó tạo thêm cho bạn áp lực, khó khăn, cám dỗ, khiến bạn bị lôi kéo vào những thứ đó, làm bạn quên đi cái bạn đang sống để làm gì.

Và hầu hết ai cũng biết đó là thử thách, nhưng được mấy người làm được.
Mình cũng vậy. Tuổi 29, số 0 tròn trĩnh.

CHÉM GIÓ - TRAO ĐỔI - TRANH LUẬN NHÉ AE

Địa chỉ Email của bạn sẽ không hiển thị.

*